Phân tích bài thơ Bài ca Côn Sơn của Nguyễn Trãi

Bản xem trước bản nháp Phân tích bài thơ Bài ca Côn Sơn của Nguyễn Trãi dưới đây giúp các em học trò cảm thu được tình yêu tự nhiên nghiêm chỉnh của tác giả. Ngoài ra, bài văn mẫu này còn giúp các em học trò trau dồi vốn từ vị phong phú của bản thân. Chúng tôi mời bạn cùng tham dự! Ngoài ra, để làm phong phú thêm vốn hiểu biết của bản thân, các em có thể tham khảo thêm các bài giảng Bài hát của Côn Sơn.

1. Lược đồ tóm lược gợi ý

2. Lời giải cụ thể

1. Khai mạc:

– Giới thiệu bài “Bài ca Côn Sơn”: Bài ca Côn Sơn trình bày tình yêu tự nhiên thâm thúy, mãnh liệt của thi hào Nguyễn Trãi.

b. Nội dung bài đăng:

– Hình ảnh tự nhiên phát triển thành chân thật với tiếng suối được tác giả liên tưởng với tiếng đàn hạc du dương.

– Bức tranh tự nhiên Côn Sơn còn có hình ảnh rất chân thật như phiến đá.

Nhà thơ hòa mình vào tự nhiên, thả hồn vào cảnh vật nơi núi rừng để tìm thấy sự bình an trong tâm hồn.

– Nghệ thuật: Văn pháp mô tả tài ba, hình ảnh so sánh lạ mắt, nhịp thơ nhiều chủng loại.

– Đoạn thơ trình bày tình yêu tự nhiên thâm thúy, mãnh liệt của tác giả. Cảnh và người hòa quyện hình thành 1 hình ảnh Côn Sơn tuyệt đẹp. Nhà thơ trở về với tự nhiên để tìm sự bình an trong nội tâm.

C. Chấm dứt:

– Nêu cảm nhận của em về bài thơ: “Bài ca Côn Sơn” là 1 bài thơ hay và lạ mắt. Tình yêu tự nhiên bắt nguồn từ tư cách cao đẹp và tâm hồn nghệ sĩ của Ức Trai.

3. Thiết lập 1 tỉ dụ

Dây điện: Viết bài văn phân tách bài thơ Bài ca Côn Sơn của Nguyễn Trãi.

Gợi ý cho bài tập về nhà:

3.1. Bài văn mẫu số 1

Từ xưa cho đến nay, đề tài tự nhiên trong thơ cổ thường rất phong phú. Các thi sĩ trung đại Việt Nam đã viết nhiều bài thơ hay về cảnh đẹp quê hương non sông, trong ấy có Nguyễn Trãi, 1 thi sĩ tài ba, cùng lúc cũng là 1 người hùng kiệt xuất của dân tộc ta, người đã sáng tác “Bài ca Côn Sơn” trong những ngày Người trở về quê hương. .Bài thơ vừa mô tả cảnh tự nhiên yên tĩnh, trong sạch vừa biểu lộ những xúc cảm xinh tươi của thi sĩ lúc nhìn cảnh núi rừng quê hương.

Bài thơ vốn được viết bằng chữ Hán, nhưng mà đã được dịch sang tiếng Việt với thể thơ lục bát uyển chuyển, uyển chuyển. Bản dịch được bình chọn là hay, trình bày đầy đủ xúc cảm của bản gốc. Mở màn bức tranh Côn Sơn là 1 âm thanh êm dịu:

Côn Sơn hiện nay

Tôi nghe nó như tiếng vĩ cầm bên tai

Trước hết thi sĩ quan sát tự nhiên qua con mắt, từ ấy khách thể trữ tình của cảnh vật Côn Sơn hiện lên thật thanh lịch và yên ắng. Tiếng suối của tự nhiên được nếu như “tiếng đàn vi vu bên tai”. Tiếng đàn thường trình bày xúc cảm, tâm cảnh của người nghệ sĩ. Còn tiếng suối bên kia có phải là âm thanh của núi rừng an ủi tâm hồn cùng thi nhân? Tả tiếng suối với tiếng đàn là 1 cách mô tả hết sức lạ mắt, ta có cảm giác như 1 đối tượng trữ tình đang say sưa thưởng thức âm thanh đấy như đang thưởng thức nghệ thuật đỉnh cao của mẹ tự nhiên. Sau này, thi sĩ Hồ Chí Minh cũng đã từng mô tả “Tiếng suối trong như tiếng hát xa”, cũng so sánh âm thanh của tự nhiên với âm thanh du dương do con người tạo ra. Hai thi sĩ ở 2 thời đại không giống nhau gặp nhau trong tình yêu tự nhiên nghiêm chỉnh, nhưng mà tiếng suối – tiếng đàn của Nguyễn Trãi là đẹp cổ đại, còn tiếng suối – tiếng hát của Hồ Chí Minh thì đẹp và đương đại. , tuổi xanh nhấp nhánh …

Vậy ấy, thi sĩ mô tả tiếng suối để mô tả ko gian yên ắng, ấy là nghệ thuật đi lại và trình bày sự yên ắng. Và chính giữa ko gian ấy là hình ảnh:

Côn Sơn có đá rêu

Tôi ngồi trên tảng đá như 1 tấm thảm mềm

Nhà thơ mô tả “hòn đá” mới lạ mắt như thế nào: Cảm nhận hòn đá qua màu rêu đã phơi nắng bao ngày tháng. Hình ảnh này khiến người đọc có cảm giác đá Côn Sơn từ lâu đã “trơ gan cùng tuổi”. Có nhẽ nó mang theo chiều dài 5 tháng và bề dày của những trang lịch sử, là hình ảnh của tự nhiên sơ khai xưa cũ nhưng mà thi sĩ yêu quý, gắn bó. Đây là lý do vì sao Nguyễn Trãi “ngồi tựa thảm mềm trên đá”. 1 lần nữa, 1 nghệ thuật so sánh rất đặc thù, mang tự nhiên tới rất gần. Côn Sơn như 1 ngôi đình phệ, nhưng mà tấm thảm rêu phong đấy đã biến thành tấm thảm êm ái cho con người, giúp đối tượng trữ tình thoải mái, ngơi nghỉ, viết nên những vần thơ đẹp, yên ắng như cảnh Côn Sơn.

Côn Sơn còn có những cánh rừng thông tươi tốt 4 mùa, để thi nhân thưởng ngoạn:

Trong rừng thông mọc lên như nêm

Tìm 1 chỗ râm mát, nơi chúng ta sẽ nằm xuống

Người xưa rất quý thông vì đây là loài cây ko sợ sương gió, luôn xanh tốt, mọc thẳng bất chấp gió sương. Hình ảnh rừng thông làm nên cảnh Côn Sơn hùng vĩ, với cách so sánh giản dị “thông mọc như nêm”. Rừng thông đấy ko bao giờ gục ngã trong giông tố, ấy là vẻ đẹp của nhựa sống và niềm tin. Phcửa ải chăng ngụ ý của thi sĩ là tương tự? Sau ấy, mọi người hiện ra dưới bóng râm của rừng thông, trong 1 hành động để trình bày 1 tình trạng tâm lý thư thái và không xa lạ, “Tôi đi lên, tôi sẽ nằm xuống”. Rừng và thi sĩ giao hòa trong mối quan hệ khăng khít, bóng thông mát lạnh ẩn hiện thi sĩ ngủ say trong buổi chiều tà. Người đọc như cảm thu được 1 tâm hồn dạt dào cảm hứng yêu tự nhiên quê hương non sông của Nguyễn Trãi.

Côn Sơn ko chỉ có thông, nhưng mà còn có những rừng trúc dễ nhìn, mềm mại làm si mê lòng người:

Trong rừng có bóng trúc.

Trong màu xanh mát, tôi điềm nhiên ngâm thơ

Tre là loại cây đặc thù của nhiều vùng quê Việt Nam. Có thể ở Côn Sơn tre mọc thành rừng nên thi sĩ dùng những cụm từ gợi tả như: “bóng tre”, “xanh mát” để vẽ cảnh đẹp. Trúc biểu trưng cho người con trai lịch duyệt trong thơ cổ, cùng lúc cũng gợi lên những ý nghĩa tốt lành nhất. Thi hào Nguyễn Khuyến lúc viết về quê hương, vùng đồng bằng Bắc Bộ cũng điểm xuyết bóng vía xinh tươi của cây tre: “Ngõ tre vắng vòng quanh”. Trở lại với Nguyễn Trãi, dưới bóng tre, người thơ “lặng thầm ngâm thơ” là 1 niềm vui cao quý, là nguồn nước trong sạch cho tâm hồn con người. Giọng ca sáng sủa khiến cho rừng tre xanh và đẹp hơn!

Lối viết văn của Nguyễn Trãi thật tài tình: những hình ảnh thơ đẹp, những liên tưởng lạ mắt thú vị, những hình ảnh tự nhiên và con người chan hoà … Từ ấy ta thấy được sự hoà quyện giữa con người với tự nhiên, cùng lúc rạng ngời tư cách cao thượng, thung dung của thi sĩ. trên mỗi từ. “Bài ca Côn Sơn” ko chỉ là 1 bức tranh đẹp, nó đích thực là 1 bài ca về tình yêu tự nhiên và niềm hạnh phúc lúc được ngắm nhìn cảnh sắc quê hương của thi sĩ.

3.2. Bài văn mẫu số 2

Ngôi nhà tự nhiên đấy thật đặc thù: suối là đàn, rêu là thảm, thông là luống, bóng tre là nơi ngâm thơ. Thật tuyệt! Và trong ngôi nhà tự nhiên đấy, anh đã đồng điệu tâm hồn mình với cảnh vật và vẽ nên nó bằng 1 ngòi bút tài ba.

Bài ca Côn Sơn (Côn Sơn ca) là 1 bài thơ lừng danh của Trung Quốc. Có nhẽ Nguyễn Trãi viết bài thơ này trong thời đoạn ông lui vào ẩn cư Côn Sơn để giữ cho tâm hồn trắng trong, tinh khiết.

Đối với Nguyễn Trãi, Côn Sơn là vùng đất có sức hút kỳ lạ. Chính thành ra nhưng mà quan 2 lần về ở ẩn, ông đều quay về Côn Sơn. Và dãy núi Côn Sơn hoang vắng đã biến thành 1 toàn cầu riêng đầy mến thương, gắn bó của thi sĩ. Ở Côn Sơn, Nguyễn Trãi sống 1 mình. Nghe đâu tự nhiên đã biến thành cùng tận của tâm hồn nó – 1 tâm hồn đau buồn vì con người. Ở Côn Sơn, mọi thứ đối với anh đều biến thành tình, nghĩa, như bầu bạn, như tri âm.

Cảnh vật Côn Sơn yên ắng, rộng mở để tâm hồn Nguyễn Trãi hóa thân đi tìm, rong ruổi, quên đi bao toan lo:

Côn Sơn hiện nay

Tôi nghe nó như tiếng vĩ cầm bên tai

Côn Sơn có đá rêu

Tôi ngồi trên tảng đá như 1 tấm thảm mềm

Trong ghềnh, cây thông mọc lên như nêm,

Tìm 1 chỗ râm mát để chúng ta có thể nằm xuống.

Trong rừng có 1 bóng tre,

Trong màu xanh dịu mát chúng tôi lặng thầm ngâm thơ.

(Trích Côn Sơn Ca).

Đoạn mở màn bài Côn Sơn Ca mang lại cho người đọc nhiều cảm nhận mới về hồn thơ Ức Trai. Trong cảm nhận của anh, cảnh Côn Sơn hiện lên thật nên thơ và lãng mạn: Có tiếng suối reo, có đá rêu êm ả, có rừng thông um tùm, có rừng trúc xanh mát …, Có vừa có nét hoang vu của tự nhiên, vừa là sự ấm áp của cuộc sống tràn đầy tình người. Hơn nữa, trong con mắt của thi sĩ, tự nhiên ko chỉ là khuôn mặt, nhưng mà đã biến thành tổ ấm. Ngôi nhà tự nhiên đấy thật đặc thù: suối là đàn, rêu là thảm, thông là luống, bóng tre là nơi ngâm thơ. Thật tuyệt! Và trong ngôi nhà tự nhiên đấy, anh đã đồng điệu tâm hồn mình với cảnh vật và vẽ nên nó bằng 1 ngòi bút tài ba.

Bức tranh tự nhiên được đặc thù bởi tiếng suối chảy róc rách, cảm giác như tiếng đàn piano:

Côn Sơn hiện nay lầm bầm,

Tôi nghe nó như đàn hạc trong tai.

Hình ảnh so sánh lạ mắt và gợi cảm. Tiếng suối chảy hay thi sĩ đã thả hồn vào tiếng suối và rung cung đàn để trình bày khát vọng yêu đời?

Sau những phút thoải mái cùng tiếng suối reo, thi sĩ lặng thầm ngồi bên những tảng đá đã phủ rêu thời kì. Bạn ngồi thưởng ngoạn cảnh quan hay bạn chơi cờ 1 mình? Có nhẽ là cả 2. Trên đời này nhiều người đã từng ngồi trên đá, nhưng mà làm sao họ có thể cảm thấy như những thi sĩ?

Côn Sơn có đá khô,

Tôi ngồi trên tảng đá như 1 tấm thảm mềm.

1 hình ảnh so sánh thú vị khiến chúng ta phải ngạc nhiên. Nguyễn Trãi về Côn Sơn chẳng phải để ẩn dật theo đúng nghĩa của lối sống ẩn sĩ nhưng mà ông về Côn Sơn với thú vui tự do của 1 người về quê (Hoàng Phủ Ngọc Tường). Và trong ngôi nhà đấy anh ko chỉ được tự do nghe nhạc rừng, ngồi trên đá đánh cờ nhưng mà còn được nằm dưới bóng tùng, lặng thầm đọc thơ dưới bóng tre xanh. 1 cuộc sống nhưng mà người và cảnh hòa quyện, hòa nhập vào nhau. Lòng Ức Trai bình an tới lạ.

Chưa bao liệu chừng thơ Ức Trai lại được biểu lộ toàn vẹn, thâm thúy tới thế! Nhân cách cao đẹp và tâm hồn thơ ca của Nguyễn Trãi đích thực là 1 tấm gương sáng cho chúng ta soi vào.

—— Văn chương tổng hợp và sửa đổi ——

.

Phân tích bài thơ Bài ca Côn Sơn của Nguyễn Trãi
theo Wikipedia

Thông tin thêm

Phân tích bài thơ Bài ca Côn Sơn của Nguyễn Trãi

#Phân #tích #bài #thơ #Bài #Côn #Sơn #của #Nguyễn #Trãi

[rule_3_plain]

#Phân #tích #bài #thơ #Bài #Côn #Sơn #của #Nguyễn #Trãi

Bài văn mẫu Phân tích bài thơ Bài ca Côn Sơn của Nguyễn Trãi dưới đây nhằm giúp các em học trò cảm thu được tình yêu tự nhiên thiết tha của tác giả. Kế bên ấy, bài văn mẫu này còn giúp các em trau dồi thêm vốn từ phong phú cho bản thân. Mời các em cùng tham khảo nhé! Ngoài ra, để làm phong phú thêm tri thức cho bản thân, các em có thể tham khảo thêm bài giảng Bài ca Côn Sơn.

1. Lược đồ tóm lược gợi ý

2. Dàn bài cụ thể

a. Mở bài:

– Giới thiệu về “Bài ca Côn Sơn”: Bài ca Côn Sơn trình bày tình yêu tự nhiên thâm thúy và mãnh liệt của nhà thơ Nguyễn Trãi.

b. Thân bài:

– Bức tranh tự nhiên hiện lên chân thật với âm thanh của tiếng suối nhưng mà tác giả liên tưởng đến tiếng đàn cầm du dương.

– Bức tranh tự nhiên Côn Sơn còn có hình ảnh cực kỳ chân thật như phiến đá.

– Nhà thơ đắm mình vào tự nhiên, thả hồn vào cảnh vật nơi núi rừng để tìm thấy sự bình an trong tâm hồn.

– Nghệ thuật: Ngòi bút mô tả tài ba, những hình ảnh so sánh lạ mắt, nhịp thơ nhiều chủng loại.

– Bài thơ cho thấy tình yêu tự nhiên thâm thúy và mãnh liệt của tác giả. Cảnh và người hòa quyện hình thành 1 bức tranh Côn Sơn thật đẹp. Thi sĩ tìm về với tự nhiên chính là để tìm sự bình an trong tâm hồn.

c. Kết bài:

– Nêu cảm tưởng về bài thơ: “Bài ca Côn Sơn” là 1 bài thơ hay và rực rỡ. Tình yêu tự nhiên bắt nguồn từ tư cách thanh cao, tâm hồn nghệ sĩ của Ức Trai.

3. Bài văn mẫu

Đề bài: Em hãy viết 1 bài văn phân tách bài thơ Bài ca Côn Sơn của Nguyễn Trãi.

Gợi ý làm bài:

3.1. Bài văn mẫu số 1

Từ xưa cho đến nay, đề tài tự nhiên trong thơ ca cổ thường rất phong phú. Các thi sĩ Việt Nam thời trung đại đã viết nhiều áng thơ hay về vẻ đẹp của quê hương, trong ấy có Nguyễn Trãi, thi sĩ tài ba, cũng là vị người hùng tuyệt vời của dân tộc ta, đã sáng tác “Bài Ca Côn Sơn” trong những ngày ông về ở ẩn nơi quê nhà. Bài thơ vửa khắc họa cảnh tự nhiên yên tĩnh, trong sạch, vừa biểu lộ những xúc cảm đẹp của nhà thơ lúc ngắm nhìn rừng núi quê hương.

Bài thơ vốn được viết bằng chữ Hán nhưng mà đã được dịch ra tiếng Việt với thể thơ lục bát du dương, uyển chuyển. Bản dịch được bình chọn là hay, trình bày đầy đủ cảm xúc của nguyên tác. Mở màn bức tranh Côn Sơn là 1 âm thanh êm ả:

Côn Sơn suối chảy rầm rì

Ta nghe như tiếng đàn cầm bên tai

Nhà thơ cảm nhận tự nhiên trước nhất bằng thị giác, và từ ấy, nhân vật trữ tình là cảnh quan Côn Sơn xuất hiện rất thanh nhã, yên tĩnh. Âm thanh tiếng suối của tự nhiên được so sánh với “tiếng đàn cầm bên tai”. Tiếng đàn thánh thót thường trình bày xúc cảm và tâm cảnh của người nghệ sĩ. Còn tiếng suối kia, phải chăng là tiếng của núi rừng êm êm tâm tư cùng người nhà thơ? Tả tiếng suối bằng tiếng đàn là 1 cách mô tả thật lạ mắt, ta có cảm giác như đối tượng trữ tình đang say sưa thưởng thức âm thanh ấy như thưởng thức nghệ thuật tuyệt đỉnh của mẹ tự nhiên. Về sau này, thi sĩ Hồ Chí Minh cũng có lần tả “Tiếng suối trong như tiếng hát xa”, cũng là so sánh 1 âm thanh của thiên nhiên với 1 âm thanh du dương do con người tạo ra. Hai thi sĩ ở 2 thời đại không giống nhau đều gặp mặt ở tình yêu tự nhiên thiết tha, nhưng mà tiếng suối – đàn cầm của Nguyễn Trãi thì đẹp 1 cách cổ đại, còn tiếng suối – tiếng hát của Hồ Chí Minh thì đẹp đương đại, nhấp nhánh trẻ trung…

Thế đó, thi sĩ tả tiếng suối để khắc họa ko gian yên tĩnh, đây là nghệ thuật lấy động tả tĩnh. Và giữa ko gian đấy là hình ảnh:

Côn Sơn có đá rêu phơi

Ta ngồi trên đá như ngồi chiếu êm

Nhà thơ tả “đá” mới thật lạ mắt làm sao: Ông cảm nhận đá qua màu rêu đã phơi nắng phơi mưa qua bao ngày bao tháng. Hình ảnh đấy khiến người đọc có cảm giác rằng đá Côn Sơn đã bao lâu “trơ gan cùng tuế nguyệt”. Có nhẽ nó mang trong mình chiều dài 5 tháng và bề dày của những trang lịch sử, là hình ảnh của 1 tự nhiên lâu đời, nguyên thủy nhưng mà thi sĩ kính yêu và gắn bó. Chính thành ra, Nguyễn Trãi “ngồi trên đá như ngồi chiếu êm”. Lại là nghệ thuật so sánh rất rực rỡ, đưa tự nhiên phát triển thành thân cận hết sức. Côn Sơn như ngôi nhà phệ, nhưng mà thảm rêu phơi kia đã biến thành chiếu êm của con người, tạo điều kiện cho đối tượng trữ tình an nhàn ngồi nghỉ, để viết lên những vần thơ hay, êm êm như cảnh Côn Sơn.

Côn Sơn còn có những rừng thông tươi xanh 4 mùa, để thi sĩ hòa mình sảng khoái:

Trong rừng thông mọc như nêm

Tìm nơi bóng mát ta lên ta nằm

Người xưa thường yêu thông, vì nó là loài cây ko sợ sương tuyết, cứ tươi tốt và mọc thẳng bất chấp phong 3. Hình ảnh rừng thông làm cho cảnh Côn Sơn phát triển thành hùng tráng, với cách so sánh giản dị “thông mọc như nêm”. Cánh rừng thông đấy ko bao giờ gục ngã trong bão gió, đây là nét đẹp của nhựa sống, của niềm tin. Phcửa ải chăng ngụ ý của thi sĩ là tương tự? Rồi, con người hiện ra dưới bóng mát rừng thông, trong 1 hành động trình bày tâm thế thư thái, quen thuộc là “ta lên ta nằm”. Rừng và thi nhân hài hòa trong 1 mối gắn bó khăng khít, bóng thông mát lạnh che cho thi sĩ say giấc nồng ban trưa. Người đọc như cảm thu được 1 tâm hồn dạt dào thi hứng và yêu quý tự nhiên quê hương của Nguyễn Trãi.

Côn Sơn chẳng phải chỉ có thông reo, nhưng mà còn có rừng trúc tươi đẹp, hiền hòa, làm si mê cả lòng người:

Trong rừng có bóng trúc râm

Trong màu xanh mát, ta ngâm thơ nhàn

Cây trúc là loài cây đặc thù của nhiều vùng quê Việt Nam. Có nhẽ ở Côn Sơn thì trúc mọc thành rừng, nên thi sĩ dùng những cụm từ gợi tả như: “trúc râm”, “màu xanh mát” để vẽ lên cảnh đẹp. Trúc biểu trưng cho người quân tử trong thơ ca cổ, và cũng gợi lên những ý nghĩa tốt lành nhất. Nhà thơ Nguyễn Khuyến lúc viết về quê ông, vùng đồng bằng Bắc Bộ cũng điểm xuyết và hình bóng tương đẹp của trúc: “Ngõ trúc vòng quanh khách vắng teo”. Trở về với Nguyễn Trãi, dưới bóng trúc, thi sĩ “ngâm thơ nhàn” thì thật là niềm vui thanh cao, nguồn tưới tươi mát cho tâm hồn con người. Giọng ngâm thơ sang sảng làm cho rừng trúc càng xanh, càng đẹp!

Văn pháp mô tả bức tranh Côn Sơn của Nguyễn Trãi thật tài tình: hình ảnh thơ tươi đẹp, liên tưởng thú vị lạ mắt, hình ảnh tự nhiên và con người sóng đôi 1 cách thiên nhiên… Từ ấy, ta thấy được sự hòa hợp giữa con người với tự nhiên, và tư cách thanh cao, thung dung của thi sĩ tòa sáng trên từng câu chữ. “Bài ca Côn Sơn” chẳng phải chỉ là 1 bức tranh đẹp, nó quả thực còn là 1 bản nhạc về tình yêu tự nhiên và niềm hạnh phúc lúc được ngắm nhìn vẻ đẹp tự nhiên quê hương của thi sĩ.

3.2. Bài văn mẫu số 2

Ngôi nhà tự nhiên đấy thật đặc thù: Suối là đàn, rêu là chiếu, bóng thông làm giường, bóng tre trúc là nơi ngâm ngợi thơ ca. Thật là tuyệt thú! Và trong ngôi nhà tự nhiên đấy, ông để tâm hồn mình giao hòa với cảnh và vẽ lại nó bằng 1 ngọn bút tài ba.

Bài ca Côn Sơn (Côn Sơn ca) là 1 bài thơ chữ Hán lừng danh. Có nhẽ Nguyễn Trãi viết bài thơ này trong thời gian ông cáo quan về ở ẩn ở Côn Sơn để giữ cho tâm hồn được thanh cao, trong lành.

Đối với Nguyễn Trãi, Côn Sơn là 1 miền đất có sức hút kì dị. Chẳng thế nhưng mà 2 lần cáo quan về ở ẩn, ông đều tìm về với Côn Sơn. Và núi rừng Côn Sơn thanh tĩnh đã biến thành 1 toàn cầu riêng đầy thân yêu gắn bó với thi nhân. Tại Côn Sơn, Nguyễn Trãi được sống với chính mình. Nghe đâu tự nhiên đã biến thành cứu cánh cho tâm hồn ông- 1 tâm hồn đau đớn vì tình nhân thế thái. Tại Côn Sơn, mọi vật đối với ông phát triển thành có tình, có nghĩa, như bầu bạn, như tri kỉ.

Cảnh trí Côn Sơn thanh u, rộng mở, để cho tâm hồn Nguyễn Trãi hoá thân tìm về, ùa vào ấy nhưng mà quên đi mọi nỗi ưu tư:

Côn Sơn suối chảy rầm rì

Ta nghe như tiếng đàn cầm bên tai

Côn Sơn có đá rêu phơi

Ta ngồi trên đá như ngồi chiếu êm

Trong ghềnh thông mọc như nêm,

Tìm nơi bóng mát ta lên ta nằm.

Trong rừng có bóng trúc râm,

Trong màu xanh mát ta ngâm thơ nhàn.

(Trích Côn Sơn ca).

Đoạn mở màn bài Côn Sơn ca mang lại cho người đọc bao cảm nhận mới mẻ về tâm hồn nhà thơ của Ức Trai. Trong xúc cảm của ông, cảnh trí Côn Sơn xuất hiện thật thơ mộng và lãng mạn: Có tiếng suối chảy rầm rì, có đá rêu phơi êm ái, có rừng thông mọc rậm, dày, có rừng trúc xanh mát…, vừa có cái hoang dại của tự nhiên, vừa có hơi ấm của cuộc sống đầy ắp tình người. Hơn nữa, trong con mắt thi nhân, tự nhiên ko chỉ là cảnh, nhưng mà đã biến thành nhà. Ngôi nhà tự nhiên đấy thật đặc thù: Suối là đàn, rêu là chiếu, bóng thông làm giường, bóng tre trúc là nơi ngâm ngợi thơ ca. Thật là tuyệt thú! Và trong ngôi nhà tự nhiên đấy, ông để tâm hồn mình giao hòa với cảnh và vẽ lại nó bằng 1 ngọn bút tài ba.

Bức tranh tự nhiên được chấm phá bằng âm thanh rầm rì của tiếng suối được cảm nhận như tiếng đàn:

Côn Sơn suối chảy rầm rì,

Ta nghe như tiếng đàn cầm bên tai.

1 hình ảnh so sánh thật lạ mắt và gợi cảm. Suối đang chảy hay thi nhân đã thả hồn mình vào tiếng suối, làm rung lên cung đàn diễn đạt nỗi khao khát yêu cuộc sống?

Sau những phút giây thả hồn mình cùng tiếng suối, thi nhân lặng tới ngồi bên những phiến đá nhưng mà thời kì đã rêu phong bao phủ. Ông ngồi chơi ngắm cảnh, hay ngồi đánh cờ 1 mình? Có nhẽ là cả 2. Trên dương thế này, ko ít người đã từng ngồi trên đá, nhưng mà làm sao họ cảm thu được như thi nhân?

Côn Sơn có đá rêu phơi,

Ta ngồi trên đá như ngồi chiếu êm.

1 hình ảnh so sánh liên tưởng đầy thú vị khiến ta ko khỏi ngỡ ngàng. Nguyễn Trãi trở về Côn Sơn chẳng phải là để ẩn dật theo đúng nghĩa của cách sống ẩn dật, nhưng mà ông trở về Côn Sơn với nỗi hoan hỉ đầy tự do của 1 con người trở về nhà mình (Hoàng Phủ Ngọc Tường). Và trong ngôi nhà đấy, ông chẳng những được thả phanh nghe nhạc rừng, ngồi trên đá đánh cờ, nhưng mà còn được nằm dưới bóng thông râm mát, được ngâm thơ nhàn dưới bóng trúc xanh. 1 cuộc sống nhưng mà người và cảnh gắn bó với nhau, hòa nhập vào nhau. Lòng Ức Trai thanh thản tới lạ kì.

Chưa bao giờ nhưng mà tâm hồn nhà thơ của Ức Trai lại được biểu lộ đầy đủ, thâm thúy và đầm thắm tới thế! Nhân cách thanh cao và tâm hồn nhà thơ của nguyễn Trãi đích thực là tấm gương sáng để ta soi vào.

——Mod Ngữ văn biên soạn và tổng hợp——

Nỗi niềm những con người bị áp bức qua bài ca dao Non nước long đong 1 mình

1977

Phân tích cái hay cái đẹp của bài ca dao Đường vô xứ Huế quanh quanh

6258

Phân tích bài ca dao Công cha như núi ngất trời

13904

Hãy nêu cảm tưởng của em về tình anh em trong văn bản Cuộc chia tay của những con búp bê

14566

Phát biểu cảm tưởng về văn bản Cuộc chia tay của những con búp bê

5481

Phân tích văn bản Mẹ tôi của Ét-môn-đô-đơ A-mi-xi

6496

#Phân #tích #bài #thơ #Bài #Côn #Sơn #của #Nguyễn #Trãi

[rule_2_plain]

#Phân #tích #bài #thơ #Bài #Côn #Sơn #của #Nguyễn #Trãi

[rule_2_plain]

#Phân #tích #bài #thơ #Bài #Côn #Sơn #của #Nguyễn #Trãi

[rule_3_plain]

#Phân #tích #bài #thơ #Bài #Côn #Sơn #của #Nguyễn #Trãi

Bài văn mẫu Phân tích bài thơ Bài ca Côn Sơn của Nguyễn Trãi dưới đây nhằm giúp các em học trò cảm thu được tình yêu tự nhiên thiết tha của tác giả. Kế bên ấy, bài văn mẫu này còn giúp các em trau dồi thêm vốn từ phong phú cho bản thân. Mời các em cùng tham khảo nhé! Ngoài ra, để làm phong phú thêm tri thức cho bản thân, các em có thể tham khảo thêm bài giảng Bài ca Côn Sơn.

1. Lược đồ tóm lược gợi ý

2. Dàn bài cụ thể

a. Mở bài:

– Giới thiệu về “Bài ca Côn Sơn”: Bài ca Côn Sơn trình bày tình yêu tự nhiên thâm thúy và mãnh liệt của nhà thơ Nguyễn Trãi.

b. Thân bài:

– Bức tranh tự nhiên hiện lên chân thật với âm thanh của tiếng suối nhưng mà tác giả liên tưởng đến tiếng đàn cầm du dương.

– Bức tranh tự nhiên Côn Sơn còn có hình ảnh cực kỳ chân thật như phiến đá.

– Nhà thơ đắm mình vào tự nhiên, thả hồn vào cảnh vật nơi núi rừng để tìm thấy sự bình an trong tâm hồn.

– Nghệ thuật: Ngòi bút mô tả tài ba, những hình ảnh so sánh lạ mắt, nhịp thơ nhiều chủng loại.

– Bài thơ cho thấy tình yêu tự nhiên thâm thúy và mãnh liệt của tác giả. Cảnh và người hòa quyện hình thành 1 bức tranh Côn Sơn thật đẹp. Thi sĩ tìm về với tự nhiên chính là để tìm sự bình an trong tâm hồn.

c. Kết bài:

– Nêu cảm tưởng về bài thơ: “Bài ca Côn Sơn” là 1 bài thơ hay và rực rỡ. Tình yêu tự nhiên bắt nguồn từ tư cách thanh cao, tâm hồn nghệ sĩ của Ức Trai.

3. Bài văn mẫu

Đề bài: Em hãy viết 1 bài văn phân tách bài thơ Bài ca Côn Sơn của Nguyễn Trãi.

Gợi ý làm bài:

3.1. Bài văn mẫu số 1

Từ xưa cho đến nay, đề tài tự nhiên trong thơ ca cổ thường rất phong phú. Các thi sĩ Việt Nam thời trung đại đã viết nhiều áng thơ hay về vẻ đẹp của quê hương, trong ấy có Nguyễn Trãi, thi sĩ tài ba, cũng là vị người hùng tuyệt vời của dân tộc ta, đã sáng tác “Bài Ca Côn Sơn” trong những ngày ông về ở ẩn nơi quê nhà. Bài thơ vửa khắc họa cảnh tự nhiên yên tĩnh, trong sạch, vừa biểu lộ những xúc cảm đẹp của nhà thơ lúc ngắm nhìn rừng núi quê hương.

Bài thơ vốn được viết bằng chữ Hán nhưng mà đã được dịch ra tiếng Việt với thể thơ lục bát du dương, uyển chuyển. Bản dịch được bình chọn là hay, trình bày đầy đủ cảm xúc của nguyên tác. Mở màn bức tranh Côn Sơn là 1 âm thanh êm ả:

Côn Sơn suối chảy rầm rì

Ta nghe như tiếng đàn cầm bên tai

Nhà thơ cảm nhận tự nhiên trước nhất bằng thị giác, và từ ấy, nhân vật trữ tình là cảnh quan Côn Sơn xuất hiện rất thanh nhã, yên tĩnh. Âm thanh tiếng suối của tự nhiên được so sánh với “tiếng đàn cầm bên tai”. Tiếng đàn thánh thót thường trình bày xúc cảm và tâm cảnh của người nghệ sĩ. Còn tiếng suối kia, phải chăng là tiếng của núi rừng êm êm tâm tư cùng người nhà thơ? Tả tiếng suối bằng tiếng đàn là 1 cách mô tả thật lạ mắt, ta có cảm giác như đối tượng trữ tình đang say sưa thưởng thức âm thanh ấy như thưởng thức nghệ thuật tuyệt đỉnh của mẹ tự nhiên. Về sau này, thi sĩ Hồ Chí Minh cũng có lần tả “Tiếng suối trong như tiếng hát xa”, cũng là so sánh 1 âm thanh của thiên nhiên với 1 âm thanh du dương do con người tạo ra. Hai thi sĩ ở 2 thời đại không giống nhau đều gặp mặt ở tình yêu tự nhiên thiết tha, nhưng mà tiếng suối – đàn cầm của Nguyễn Trãi thì đẹp 1 cách cổ đại, còn tiếng suối – tiếng hát của Hồ Chí Minh thì đẹp đương đại, nhấp nhánh trẻ trung…

Thế đó, thi sĩ tả tiếng suối để khắc họa ko gian yên tĩnh, đây là nghệ thuật lấy động tả tĩnh. Và giữa ko gian đấy là hình ảnh:

Côn Sơn có đá rêu phơi

Ta ngồi trên đá như ngồi chiếu êm

Nhà thơ tả “đá” mới thật lạ mắt làm sao: Ông cảm nhận đá qua màu rêu đã phơi nắng phơi mưa qua bao ngày bao tháng. Hình ảnh đấy khiến người đọc có cảm giác rằng đá Côn Sơn đã bao lâu “trơ gan cùng tuế nguyệt”. Có nhẽ nó mang trong mình chiều dài 5 tháng và bề dày của những trang lịch sử, là hình ảnh của 1 tự nhiên lâu đời, nguyên thủy nhưng mà thi sĩ kính yêu và gắn bó. Chính thành ra, Nguyễn Trãi “ngồi trên đá như ngồi chiếu êm”. Lại là nghệ thuật so sánh rất rực rỡ, đưa tự nhiên phát triển thành thân cận hết sức. Côn Sơn như ngôi nhà phệ, nhưng mà thảm rêu phơi kia đã biến thành chiếu êm của con người, tạo điều kiện cho đối tượng trữ tình an nhàn ngồi nghỉ, để viết lên những vần thơ hay, êm êm như cảnh Côn Sơn.

Côn Sơn còn có những rừng thông tươi xanh 4 mùa, để thi sĩ hòa mình sảng khoái:

Trong rừng thông mọc như nêm

Tìm nơi bóng mát ta lên ta nằm

Người xưa thường yêu thông, vì nó là loài cây ko sợ sương tuyết, cứ tươi tốt và mọc thẳng bất chấp phong 3. Hình ảnh rừng thông làm cho cảnh Côn Sơn phát triển thành hùng tráng, với cách so sánh giản dị “thông mọc như nêm”. Cánh rừng thông đấy ko bao giờ gục ngã trong bão gió, đây là nét đẹp của nhựa sống, của niềm tin. Phcửa ải chăng ngụ ý của thi sĩ là tương tự? Rồi, con người hiện ra dưới bóng mát rừng thông, trong 1 hành động trình bày tâm thế thư thái, quen thuộc là “ta lên ta nằm”. Rừng và thi nhân hài hòa trong 1 mối gắn bó khăng khít, bóng thông mát lạnh che cho thi sĩ say giấc nồng ban trưa. Người đọc như cảm thu được 1 tâm hồn dạt dào thi hứng và yêu quý tự nhiên quê hương của Nguyễn Trãi.

Côn Sơn chẳng phải chỉ có thông reo, nhưng mà còn có rừng trúc tươi đẹp, hiền hòa, làm si mê cả lòng người:

Trong rừng có bóng trúc râm

Trong màu xanh mát, ta ngâm thơ nhàn

Cây trúc là loài cây đặc thù của nhiều vùng quê Việt Nam. Có nhẽ ở Côn Sơn thì trúc mọc thành rừng, nên thi sĩ dùng những cụm từ gợi tả như: “trúc râm”, “màu xanh mát” để vẽ lên cảnh đẹp. Trúc biểu trưng cho người quân tử trong thơ ca cổ, và cũng gợi lên những ý nghĩa tốt lành nhất. Nhà thơ Nguyễn Khuyến lúc viết về quê ông, vùng đồng bằng Bắc Bộ cũng điểm xuyết và hình bóng tương đẹp của trúc: “Ngõ trúc vòng quanh khách vắng teo”. Trở về với Nguyễn Trãi, dưới bóng trúc, thi sĩ “ngâm thơ nhàn” thì thật là niềm vui thanh cao, nguồn tưới tươi mát cho tâm hồn con người. Giọng ngâm thơ sang sảng làm cho rừng trúc càng xanh, càng đẹp!

Văn pháp mô tả bức tranh Côn Sơn của Nguyễn Trãi thật tài tình: hình ảnh thơ tươi đẹp, liên tưởng thú vị lạ mắt, hình ảnh tự nhiên và con người sóng đôi 1 cách thiên nhiên… Từ ấy, ta thấy được sự hòa hợp giữa con người với tự nhiên, và tư cách thanh cao, thung dung của thi sĩ tòa sáng trên từng câu chữ. “Bài ca Côn Sơn” chẳng phải chỉ là 1 bức tranh đẹp, nó quả thực còn là 1 bản nhạc về tình yêu tự nhiên và niềm hạnh phúc lúc được ngắm nhìn vẻ đẹp tự nhiên quê hương của thi sĩ.

3.2. Bài văn mẫu số 2

Ngôi nhà tự nhiên đấy thật đặc thù: Suối là đàn, rêu là chiếu, bóng thông làm giường, bóng tre trúc là nơi ngâm ngợi thơ ca. Thật là tuyệt thú! Và trong ngôi nhà tự nhiên đấy, ông để tâm hồn mình giao hòa với cảnh và vẽ lại nó bằng 1 ngọn bút tài ba.

Bài ca Côn Sơn (Côn Sơn ca) là 1 bài thơ chữ Hán lừng danh. Có nhẽ Nguyễn Trãi viết bài thơ này trong thời gian ông cáo quan về ở ẩn ở Côn Sơn để giữ cho tâm hồn được thanh cao, trong lành.

Đối với Nguyễn Trãi, Côn Sơn là 1 miền đất có sức hút kì dị. Chẳng thế nhưng mà 2 lần cáo quan về ở ẩn, ông đều tìm về với Côn Sơn. Và núi rừng Côn Sơn thanh tĩnh đã biến thành 1 toàn cầu riêng đầy thân yêu gắn bó với thi nhân. Tại Côn Sơn, Nguyễn Trãi được sống với chính mình. Nghe đâu tự nhiên đã biến thành cứu cánh cho tâm hồn ông- 1 tâm hồn đau đớn vì tình nhân thế thái. Tại Côn Sơn, mọi vật đối với ông phát triển thành có tình, có nghĩa, như bầu bạn, như tri kỉ.

Cảnh trí Côn Sơn thanh u, rộng mở, để cho tâm hồn Nguyễn Trãi hoá thân tìm về, ùa vào ấy nhưng mà quên đi mọi nỗi ưu tư:

Côn Sơn suối chảy rầm rì

Ta nghe như tiếng đàn cầm bên tai

Côn Sơn có đá rêu phơi

Ta ngồi trên đá như ngồi chiếu êm

Trong ghềnh thông mọc như nêm,

Tìm nơi bóng mát ta lên ta nằm.

Trong rừng có bóng trúc râm,

Trong màu xanh mát ta ngâm thơ nhàn.

(Trích Côn Sơn ca).

Đoạn mở màn bài Côn Sơn ca mang lại cho người đọc bao cảm nhận mới mẻ về tâm hồn nhà thơ của Ức Trai. Trong xúc cảm của ông, cảnh trí Côn Sơn xuất hiện thật thơ mộng và lãng mạn: Có tiếng suối chảy rầm rì, có đá rêu phơi êm ái, có rừng thông mọc rậm, dày, có rừng trúc xanh mát…, vừa có cái hoang dại của tự nhiên, vừa có hơi ấm của cuộc sống đầy ắp tình người. Hơn nữa, trong con mắt thi nhân, tự nhiên ko chỉ là cảnh, nhưng mà đã biến thành nhà. Ngôi nhà tự nhiên đấy thật đặc thù: Suối là đàn, rêu là chiếu, bóng thông làm giường, bóng tre trúc là nơi ngâm ngợi thơ ca. Thật là tuyệt thú! Và trong ngôi nhà tự nhiên đấy, ông để tâm hồn mình giao hòa với cảnh và vẽ lại nó bằng 1 ngọn bút tài ba.

Bức tranh tự nhiên được chấm phá bằng âm thanh rầm rì của tiếng suối được cảm nhận như tiếng đàn:

Côn Sơn suối chảy rầm rì,

Ta nghe như tiếng đàn cầm bên tai.

1 hình ảnh so sánh thật lạ mắt và gợi cảm. Suối đang chảy hay thi nhân đã thả hồn mình vào tiếng suối, làm rung lên cung đàn diễn đạt nỗi khao khát yêu cuộc sống?

Sau những phút giây thả hồn mình cùng tiếng suối, thi nhân lặng tới ngồi bên những phiến đá nhưng mà thời kì đã rêu phong bao phủ. Ông ngồi chơi ngắm cảnh, hay ngồi đánh cờ 1 mình? Có nhẽ là cả 2. Trên dương thế này, ko ít người đã từng ngồi trên đá, nhưng mà làm sao họ cảm thu được như thi nhân?

Côn Sơn có đá rêu phơi,

Ta ngồi trên đá như ngồi chiếu êm.

1 hình ảnh so sánh liên tưởng đầy thú vị khiến ta ko khỏi ngỡ ngàng. Nguyễn Trãi trở về Côn Sơn chẳng phải là để ẩn dật theo đúng nghĩa của cách sống ẩn dật, nhưng mà ông trở về Côn Sơn với nỗi hoan hỉ đầy tự do của 1 con người trở về nhà mình (Hoàng Phủ Ngọc Tường). Và trong ngôi nhà đấy, ông chẳng những được thả phanh nghe nhạc rừng, ngồi trên đá đánh cờ, nhưng mà còn được nằm dưới bóng thông râm mát, được ngâm thơ nhàn dưới bóng trúc xanh. 1 cuộc sống nhưng mà người và cảnh gắn bó với nhau, hòa nhập vào nhau. Lòng Ức Trai thanh thản tới lạ kì.

Chưa bao giờ nhưng mà tâm hồn nhà thơ của Ức Trai lại được biểu lộ đầy đủ, thâm thúy và đầm thắm tới thế! Nhân cách thanh cao và tâm hồn nhà thơ của nguyễn Trãi đích thực là tấm gương sáng để ta soi vào.

——Mod Ngữ văn biên soạn và tổng hợp——

Nỗi niềm những con người bị áp bức qua bài ca dao Non nước long đong 1 mình

1977

Phân tích cái hay cái đẹp của bài ca dao Đường vô xứ Huế quanh quanh

6258

Phân tích bài ca dao Công cha như núi ngất trời

13904

Hãy nêu cảm tưởng của em về tình anh em trong văn bản Cuộc chia tay của những con búp bê

14566

Phát biểu cảm tưởng về văn bản Cuộc chia tay của những con búp bê

5481

Phân tích văn bản Mẹ tôi của Ét-môn-đô-đơ A-mi-xi

6496

#Phân #tích #bài #thơ #Bài #Côn #Sơn #của #Nguyễn #Trãi

Bài văn mẫu Phân tích bài thơ Bài ca Côn Sơn của Nguyễn Trãi dưới đây nhằm giúp các em học trò cảm thu được tình yêu tự nhiên thiết tha của tác giả. Kế bên ấy, bài văn mẫu này còn giúp các em trau dồi thêm vốn từ phong phú cho bản thân. Mời các em cùng tham khảo nhé! Ngoài ra, để làm phong phú thêm tri thức cho bản thân, các em có thể tham khảo thêm bài giảng Bài ca Côn Sơn.

1. Lược đồ tóm lược gợi ý

2. Dàn bài cụ thể

a. Mở bài:

– Giới thiệu về “Bài ca Côn Sơn”: Bài ca Côn Sơn trình bày tình yêu tự nhiên thâm thúy và mãnh liệt của nhà thơ Nguyễn Trãi.

b. Thân bài:

– Bức tranh tự nhiên hiện lên chân thật với âm thanh của tiếng suối nhưng mà tác giả liên tưởng đến tiếng đàn cầm du dương.

– Bức tranh tự nhiên Côn Sơn còn có hình ảnh cực kỳ chân thật như phiến đá.

– Nhà thơ đắm mình vào tự nhiên, thả hồn vào cảnh vật nơi núi rừng để tìm thấy sự bình an trong tâm hồn.

– Nghệ thuật: Ngòi bút mô tả tài ba, những hình ảnh so sánh lạ mắt, nhịp thơ nhiều chủng loại.

– Bài thơ cho thấy tình yêu tự nhiên thâm thúy và mãnh liệt của tác giả. Cảnh và người hòa quyện hình thành 1 bức tranh Côn Sơn thật đẹp. Thi sĩ tìm về với tự nhiên chính là để tìm sự bình an trong tâm hồn.

c. Kết bài:

– Nêu cảm tưởng về bài thơ: “Bài ca Côn Sơn” là 1 bài thơ hay và rực rỡ. Tình yêu tự nhiên bắt nguồn từ tư cách thanh cao, tâm hồn nghệ sĩ của Ức Trai.

3. Bài văn mẫu

Đề bài: Em hãy viết 1 bài văn phân tách bài thơ Bài ca Côn Sơn của Nguyễn Trãi.

Gợi ý làm bài:

3.1. Bài văn mẫu số 1

Từ xưa cho đến nay, đề tài tự nhiên trong thơ ca cổ thường rất phong phú. Các thi sĩ Việt Nam thời trung đại đã viết nhiều áng thơ hay về vẻ đẹp của quê hương, trong ấy có Nguyễn Trãi, thi sĩ tài ba, cũng là vị người hùng tuyệt vời của dân tộc ta, đã sáng tác “Bài Ca Côn Sơn” trong những ngày ông về ở ẩn nơi quê nhà. Bài thơ vửa khắc họa cảnh tự nhiên yên tĩnh, trong sạch, vừa biểu lộ những xúc cảm đẹp của nhà thơ lúc ngắm nhìn rừng núi quê hương.

Bài thơ vốn được viết bằng chữ Hán nhưng mà đã được dịch ra tiếng Việt với thể thơ lục bát du dương, uyển chuyển. Bản dịch được bình chọn là hay, trình bày đầy đủ cảm xúc của nguyên tác. Mở màn bức tranh Côn Sơn là 1 âm thanh êm ả:

Côn Sơn suối chảy rầm rì

Ta nghe như tiếng đàn cầm bên tai

Nhà thơ cảm nhận tự nhiên trước nhất bằng thị giác, và từ ấy, nhân vật trữ tình là cảnh quan Côn Sơn xuất hiện rất thanh nhã, yên tĩnh. Âm thanh tiếng suối của tự nhiên được so sánh với “tiếng đàn cầm bên tai”. Tiếng đàn thánh thót thường trình bày xúc cảm và tâm cảnh của người nghệ sĩ. Còn tiếng suối kia, phải chăng là tiếng của núi rừng êm êm tâm tư cùng người nhà thơ? Tả tiếng suối bằng tiếng đàn là 1 cách mô tả thật lạ mắt, ta có cảm giác như đối tượng trữ tình đang say sưa thưởng thức âm thanh ấy như thưởng thức nghệ thuật tuyệt đỉnh của mẹ tự nhiên. Về sau này, thi sĩ Hồ Chí Minh cũng có lần tả “Tiếng suối trong như tiếng hát xa”, cũng là so sánh 1 âm thanh của thiên nhiên với 1 âm thanh du dương do con người tạo ra. Hai thi sĩ ở 2 thời đại không giống nhau đều gặp mặt ở tình yêu tự nhiên thiết tha, nhưng mà tiếng suối – đàn cầm của Nguyễn Trãi thì đẹp 1 cách cổ đại, còn tiếng suối – tiếng hát của Hồ Chí Minh thì đẹp đương đại, nhấp nhánh trẻ trung…

Thế đó, thi sĩ tả tiếng suối để khắc họa ko gian yên tĩnh, đây là nghệ thuật lấy động tả tĩnh. Và giữa ko gian đấy là hình ảnh:

Côn Sơn có đá rêu phơi

Ta ngồi trên đá như ngồi chiếu êm

Nhà thơ tả “đá” mới thật lạ mắt làm sao: Ông cảm nhận đá qua màu rêu đã phơi nắng phơi mưa qua bao ngày bao tháng. Hình ảnh đấy khiến người đọc có cảm giác rằng đá Côn Sơn đã bao lâu “trơ gan cùng tuế nguyệt”. Có nhẽ nó mang trong mình chiều dài 5 tháng và bề dày của những trang lịch sử, là hình ảnh của 1 tự nhiên lâu đời, nguyên thủy nhưng mà thi sĩ kính yêu và gắn bó. Chính thành ra, Nguyễn Trãi “ngồi trên đá như ngồi chiếu êm”. Lại là nghệ thuật so sánh rất rực rỡ, đưa tự nhiên phát triển thành thân cận hết sức. Côn Sơn như ngôi nhà phệ, nhưng mà thảm rêu phơi kia đã biến thành chiếu êm của con người, tạo điều kiện cho đối tượng trữ tình an nhàn ngồi nghỉ, để viết lên những vần thơ hay, êm êm như cảnh Côn Sơn.

Côn Sơn còn có những rừng thông tươi xanh 4 mùa, để thi sĩ hòa mình sảng khoái:

Trong rừng thông mọc như nêm

Tìm nơi bóng mát ta lên ta nằm

Người xưa thường yêu thông, vì nó là loài cây ko sợ sương tuyết, cứ tươi tốt và mọc thẳng bất chấp phong 3. Hình ảnh rừng thông làm cho cảnh Côn Sơn phát triển thành hùng tráng, với cách so sánh giản dị “thông mọc như nêm”. Cánh rừng thông đấy ko bao giờ gục ngã trong bão gió, đây là nét đẹp của nhựa sống, của niềm tin. Phcửa ải chăng ngụ ý của thi sĩ là tương tự? Rồi, con người hiện ra dưới bóng mát rừng thông, trong 1 hành động trình bày tâm thế thư thái, quen thuộc là “ta lên ta nằm”. Rừng và thi nhân hài hòa trong 1 mối gắn bó khăng khít, bóng thông mát lạnh che cho thi sĩ say giấc nồng ban trưa. Người đọc như cảm thu được 1 tâm hồn dạt dào thi hứng và yêu quý tự nhiên quê hương của Nguyễn Trãi.

Côn Sơn chẳng phải chỉ có thông reo, nhưng mà còn có rừng trúc tươi đẹp, hiền hòa, làm si mê cả lòng người:

Trong rừng có bóng trúc râm

Trong màu xanh mát, ta ngâm thơ nhàn

Cây trúc là loài cây đặc thù của nhiều vùng quê Việt Nam. Có nhẽ ở Côn Sơn thì trúc mọc thành rừng, nên thi sĩ dùng những cụm từ gợi tả như: “trúc râm”, “màu xanh mát” để vẽ lên cảnh đẹp. Trúc biểu trưng cho người quân tử trong thơ ca cổ, và cũng gợi lên những ý nghĩa tốt lành nhất. Nhà thơ Nguyễn Khuyến lúc viết về quê ông, vùng đồng bằng Bắc Bộ cũng điểm xuyết và hình bóng tương đẹp của trúc: “Ngõ trúc vòng quanh khách vắng teo”. Trở về với Nguyễn Trãi, dưới bóng trúc, thi sĩ “ngâm thơ nhàn” thì thật là niềm vui thanh cao, nguồn tưới tươi mát cho tâm hồn con người. Giọng ngâm thơ sang sảng làm cho rừng trúc càng xanh, càng đẹp!

Văn pháp mô tả bức tranh Côn Sơn của Nguyễn Trãi thật tài tình: hình ảnh thơ tươi đẹp, liên tưởng thú vị lạ mắt, hình ảnh tự nhiên và con người sóng đôi 1 cách thiên nhiên… Từ ấy, ta thấy được sự hòa hợp giữa con người với tự nhiên, và tư cách thanh cao, thung dung của thi sĩ tòa sáng trên từng câu chữ. “Bài ca Côn Sơn” chẳng phải chỉ là 1 bức tranh đẹp, nó quả thực còn là 1 bản nhạc về tình yêu tự nhiên và niềm hạnh phúc lúc được ngắm nhìn vẻ đẹp tự nhiên quê hương của thi sĩ.

3.2. Bài văn mẫu số 2

Ngôi nhà tự nhiên đấy thật đặc thù: Suối là đàn, rêu là chiếu, bóng thông làm giường, bóng tre trúc là nơi ngâm ngợi thơ ca. Thật là tuyệt thú! Và trong ngôi nhà tự nhiên đấy, ông để tâm hồn mình giao hòa với cảnh và vẽ lại nó bằng 1 ngọn bút tài ba.

Bài ca Côn Sơn (Côn Sơn ca) là 1 bài thơ chữ Hán lừng danh. Có nhẽ Nguyễn Trãi viết bài thơ này trong thời gian ông cáo quan về ở ẩn ở Côn Sơn để giữ cho tâm hồn được thanh cao, trong lành.

Đối với Nguyễn Trãi, Côn Sơn là 1 miền đất có sức hút kì dị. Chẳng thế nhưng mà 2 lần cáo quan về ở ẩn, ông đều tìm về với Côn Sơn. Và núi rừng Côn Sơn thanh tĩnh đã biến thành 1 toàn cầu riêng đầy thân yêu gắn bó với thi nhân. Tại Côn Sơn, Nguyễn Trãi được sống với chính mình. Nghe đâu tự nhiên đã biến thành cứu cánh cho tâm hồn ông- 1 tâm hồn đau đớn vì tình nhân thế thái. Tại Côn Sơn, mọi vật đối với ông phát triển thành có tình, có nghĩa, như bầu bạn, như tri kỉ.

Cảnh trí Côn Sơn thanh u, rộng mở, để cho tâm hồn Nguyễn Trãi hoá thân tìm về, ùa vào ấy nhưng mà quên đi mọi nỗi ưu tư:

Côn Sơn suối chảy rầm rì

Ta nghe như tiếng đàn cầm bên tai

Côn Sơn có đá rêu phơi

Ta ngồi trên đá như ngồi chiếu êm

Trong ghềnh thông mọc như nêm,

Tìm nơi bóng mát ta lên ta nằm.

Trong rừng có bóng trúc râm,

Trong màu xanh mát ta ngâm thơ nhàn.

(Trích Côn Sơn ca).

Đoạn mở màn bài Côn Sơn ca mang lại cho người đọc bao cảm nhận mới mẻ về tâm hồn nhà thơ của Ức Trai. Trong xúc cảm của ông, cảnh trí Côn Sơn xuất hiện thật thơ mộng và lãng mạn: Có tiếng suối chảy rầm rì, có đá rêu phơi êm ái, có rừng thông mọc rậm, dày, có rừng trúc xanh mát…, vừa có cái hoang dại của tự nhiên, vừa có hơi ấm của cuộc sống đầy ắp tình người. Hơn nữa, trong con mắt thi nhân, tự nhiên ko chỉ là cảnh, nhưng mà đã biến thành nhà. Ngôi nhà tự nhiên đấy thật đặc thù: Suối là đàn, rêu là chiếu, bóng thông làm giường, bóng tre trúc là nơi ngâm ngợi thơ ca. Thật là tuyệt thú! Và trong ngôi nhà tự nhiên đấy, ông để tâm hồn mình giao hòa với cảnh và vẽ lại nó bằng 1 ngọn bút tài ba.

Bức tranh tự nhiên được chấm phá bằng âm thanh rầm rì của tiếng suối được cảm nhận như tiếng đàn:

Côn Sơn suối chảy rầm rì,

Ta nghe như tiếng đàn cầm bên tai.

1 hình ảnh so sánh thật lạ mắt và gợi cảm. Suối đang chảy hay thi nhân đã thả hồn mình vào tiếng suối, làm rung lên cung đàn diễn đạt nỗi khao khát yêu cuộc sống?

Sau những phút giây thả hồn mình cùng tiếng suối, thi nhân lặng tới ngồi bên những phiến đá nhưng mà thời kì đã rêu phong bao phủ. Ông ngồi chơi ngắm cảnh, hay ngồi đánh cờ 1 mình? Có nhẽ là cả 2. Trên dương thế này, ko ít người đã từng ngồi trên đá, nhưng mà làm sao họ cảm thu được như thi nhân?

Côn Sơn có đá rêu phơi,

Ta ngồi trên đá như ngồi chiếu êm.

1 hình ảnh so sánh liên tưởng đầy thú vị khiến ta ko khỏi ngỡ ngàng. Nguyễn Trãi trở về Côn Sơn chẳng phải là để ẩn dật theo đúng nghĩa của cách sống ẩn dật, nhưng mà ông trở về Côn Sơn với nỗi hoan hỉ đầy tự do của 1 con người trở về nhà mình (Hoàng Phủ Ngọc Tường). Và trong ngôi nhà đấy, ông chẳng những được thả phanh nghe nhạc rừng, ngồi trên đá đánh cờ, nhưng mà còn được nằm dưới bóng thông râm mát, được ngâm thơ nhàn dưới bóng trúc xanh. 1 cuộc sống nhưng mà người và cảnh gắn bó với nhau, hòa nhập vào nhau. Lòng Ức Trai thanh thản tới lạ kì.

Chưa bao giờ nhưng mà tâm hồn nhà thơ của Ức Trai lại được biểu lộ đầy đủ, thâm thúy và đầm thắm tới thế! Nhân cách thanh cao và tâm hồn nhà thơ của nguyễn Trãi đích thực là tấm gương sáng để ta soi vào.

——Mod Ngữ văn biên soạn và tổng hợp——

Nỗi niềm những con người bị áp bức qua bài ca dao Non nước long đong 1 mình

1977

Phân tích cái hay cái đẹp của bài ca dao Đường vô xứ Huế quanh quanh

6258

Phân tích bài ca dao Công cha như núi ngất trời

13904

Hãy nêu cảm tưởng của em về tình anh em trong văn bản Cuộc chia tay của những con búp bê

14566

Phát biểu cảm tưởng về văn bản Cuộc chia tay của những con búp bê

5481

Phân tích văn bản Mẹ tôi của Ét-môn-đô-đơ A-mi-xi

6496

#Phân #tích #bài #thơ #Bài #Côn #Sơn #của #Nguyễn #Trãi

[rule_3_plain]

#Phân #tích #bài #thơ #Bài #Côn #Sơn #của #Nguyễn #Trãi

[rule_2_plain]

  • Tổng hợp: Sen Ti
  • Nguồn: https://hoc247.net/tu-lieu/phan-tich-bai-tho-bai-ca-con-son-cua-nguyen-trai-doc35099.html

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.

Back to top button